thế nào là “yêu bản thân”?
Mình rất không thích cách cụm từ “yêu bản thân” đang được sử dụng.
Đôi khi, mang tính lãng mạn hoá, nữ quyền; nhưng nhiều lúc, nó lại chẳng lành mạnh chút nào:
- Huỷ hẹn vào phút chót khi bạn không muốn tham dự
- Mua bất kì món đồ nào bạn thích
- Từ bỏ công việc nếu thấy gian nan thử thách
- Đòi hỏi từ đối phương thật nhiều
- Không bắt bản thân phải kỉ luật…
Đó không phải là biểu hiện của yêu thương bản thân. Đó là sự ích kỉ, vô tâm. Là sự từ chối phát triển, sợ hãi phải phát triển. Là sự yếu đuối của nội tâm. Là sự thiếu thốn và cảm giác không an toàn từ bên trong.
Không lành mạnh, nhưng lại được biện hộ dưới một nhãn dán rất kêu: Self Love.
Bạn biết không, một tình yêu thực sự là vô điều kiện. Nên sẽ chẳng bao giờ có từ “PHẢI” khi đi cùng với tình yêu. Như là: tôi PHẢI chiều chuộng những thú vui của mình, hay tôi PHẢI làm điều này điều kia mới là yêu bản thân. Quá thoả hiệp với chính mình không phải là yêu, quá khắt khe cũng không phải.
Tình yêu, vốn là một dòng chảy êm dịu. Nó không cần sự gồng ép, hoàn thành như một nghĩa vụ bài tập. Cũng chẳng thể buông xuôi mặc kệ. Bởi dòng nước muốn chảy, vẫn cần sự dọn dẹp rác rưởi và vật cản quanh đường đi. Tóm lại, thả lỏng và nỗ lực một cách có ý thức.
Nghe có vẻ phức tạp, nhưng bạn có thể bắt đầu từ việc lắng nghe sâu để thấu hiểu chính mình. Trải nghiệm nào khiến bạn vui? Điều gì khiến bạn tiêu cực? Bạn muốn xây dựng điều gì cho mình? Bạn yêu thích cảm xúc nào? Bạn muốn trở thành một phiên bản ra sao?
Ví dụ, nhiều năm trước, mình từng mua quần áo và mĩ phẩm quá đà. Mình nghĩ đó là yêu bản thân. Nhưng mua xong chỉ vui lúc ấy, 1-2 hôm sau là thấy chán rồi. Sau đó, mình lại cảm thấy thiếu thiếu, muốn mua thêm, không mua thì bứt rứt. Câu hỏi tự vấn là: hành động này có đem lại trải nghiệm dễ chịu cho mình? Câu trả lời là: KHÔNG. Nếu hiểu sâu hơn, việc mua sắm lúc ấy là biểu hiện của sự bất an và thiếu tự tin bên trong. Vậy nên, nếu yêu bản thân, mình sẽ làm việc với cảm xúc cốt lõi, thay vì chạy theo những biểu hiện bề nổi.
Một ví dụ khác: mình từng vật vã với việc rèn luyện thói quen dậy sớm. Trong mình nghĩ, ép bản thân làm một điều mình không thích là không thương mình. Nên cả cơ thể mình chống lại. Tuy nhiên, mỗi lần dậy muộn là mình không hiệu suất, cơ thể mệt mỏi, rồi lại tự trách cứ bản thân. Câu hỏi tự vấn là: “mình muốn trở thành một cô gái thế nào đây?” Đó là một cô gái nhẹ nhàng trong tâm trí và cơ thể, luôn tươi vui nhiều năng lượng. Vậy thì hành động “dậy sớm” sẽ phù hợp với tầm nhìn của mình hơn. Hiểu được điều này, mình không còn ghét dậy sớm nữa. Mình hiểu kỉ luật cũng là một hình thái của yêu bản thân.
Vậy đấy, cứ tự hỏi bên trong, câu trả lời sẽ đến thôi, tràn đầy ý thức và thả lỏng.
Sẽ chẳng ai có thể nói cho bạn biết thế nào là yêu mình. Chỉ bạn có thể học bài tập này cho riêng bạn. Bạn không cần phải lắng nghe những thông điệp chữa lành trên mạng, rồi thấy mình sai trái, rồi phải học theo. Cứ hướng ra bên ngoài miết như vậy, trong bạn sẽ chỉ thêm cảm giác thiếu thốn và ghen tị. Vậy nên, hãy trở về với thông điệp bên trong mình, và thiết lập một định nghĩa YÊU của riêng bạn, bạn nhé.